Hyo (Hiếu)

 

Định nghĩa

Hyo (Hiếu) là việc phụng dưỡng cha mẹ với lòng kính trọng, mang ý nghĩa của sự thực hành nên còn được gọi là “Hyohaeng” (hiếu hạnh). Hiếu là một khái niệm tồn tại xuyên suốt từ Đông sang Tây, từ xưa đến nay, và là một đức tính quan trọng của loài người. Trong đạo đức truyền thống của Hàn Quốc, hiếu thảo là sự biết ơn và báo đáp công ơn của cha mẹ, đồng thời là một đức tính cơ bản để duy trì mối quan hệ hòa hợp trong gia đình và xã hội.

 

 

Nội dung

Hiếu không chỉ đơn thuần là sự kính trọng đối với cha mẹ. Hiếu có nghĩa là dùng tấm lòng kính trọng và yêu thương để báo đáp lại sinh mệnh và tình yêu thương mà cha mẹ đã ban tặng. Dưới triều đại Joseon, hiếu thảo được nhấn mạnh không chỉ trong gia đình mà còn là một giá trị cơ bản cho sự hòa hợp của toàn xã hội. Đối với triều đại Joseon, vốn coi trọng đạo đức Nho giáo, lòng hiếu thảo đối với cha mẹ là nền tảng của các quy tắc đạo đức. Xa hơn nữa, hiếu thảo đã trở thành lời răn dạy được ưu tiên hàng đầu, ảnh hưởng đến cả xã hội và đất nước.


Samgangoryun (Tam Cương Ngũ Luận)
Samgangoryun là thuật ngữ chỉ ba nguyên tắc cơ bản và năm mục tiêu đạo đức để thực hành của đạo đức Nho giáo.

Đây cũng là tên của một cuốn sách được biên soạn theo lệnh của vua Sejong vào năm 1434, trong đó tập hợp những tấm gương về hành vi mẫu mực cho mối quan hệ giữa vua và bầy tôi, chồng và vợ, cha mẹ và con cái, được chọn lọc từ các sách vở của cả Joseon và Trung Quốc.


Samgang (Tam Cương)

 

Đây là những đạo lý mà con người cần tuân thủ giữa vua và tôi, chồng và vợ, cha mẹ và con cái.


• Oryun (Ngũ Luận)

Phụ tử hữu thân: Có nghĩa là cha mẹ phải nhân từ với con cái, và con cái phải phụng dưỡng cha mẹ bằng lòng kính trọng.

Quân thần hữu nghĩa: Có nghĩa là đạo lý giữa vua và bầy tôi nằm ở lòng trung thành.

Phu phụ hữu biệt: Có nghĩa là vợ chồng phải làm tròn bổn phận của mình một cách rõ ràng.

Trường ấu hữu tự: Có nghĩa là giữa người lớn và trẻ nhỏ phải có thứ tự và trật tự.

Bằng hữu hữu tín: Có nghĩa là bạn bè phải giữ chữ tín với nhau.


Samganghaengsildo (Tam Cương Hành Thực Đồ)

 

Samganghaengsildo (Tam Cương Hành Thực Đồ) là một tác phẩm ghi chép các hành vi mẫu mực và các bài học đạo đức. Cuốn sách được biên soạn vào năm 1434 theo lệnh của vua Sejong, tổng hợp những tấm gương về các mối quan hệ trong Tam Cương. Thông qua các câu chuyện về nhiều nhân vật, tác phẩm này truyền tải những đạo lý cần tuân thủ trong các mối quan hệ của con người, đặc biệt là lòng hiếu thảo. Đồng thời, các hành động của nhân vật được ghi lại kèm theo hình minh họa để người đọc dễ dàng nắm bắt. Trong triều đại Joseon, lòng hiếu thảo không chỉ là một đức tính cá nhân mà còn là một yếu tố quan trọng để duy trì trật tự xã hội và bảo vệ đất nước. Cuốn sách này đã được đọc rộng rãi trong thời Joseon, truyền bá những lời dạy Nho giáo quan trọng, nhấn mạnh rằng thực hành lòng hiếu thảo là một đức tính cơ bản.


Myeongsimbogam (Minh Tâm Bảo Giám)

 

Myeongsimbogam (Minh Tâm Bảo Giám) là cuốn sách được biên soạn vào thời vua Chungnyeol của triều đại Goryeo, nội dung chứa đựng nhiều đức tính và lời răn dạy của Nho giáo, bao gồm cả lòng hiếu thảo. Trong đó, "Minh Tâm" có nghĩa là làm sáng tỏ tâm trí. Cuốn sách này là một tài liệu Hán văn giáo dục cho trẻ em thời Joseon, và đã được sử dụng làm sách giáo khoa cho trẻ em tại gia đình hoặc ở các học đường tư thục (seodang).


Như vậy, lòng hiếu thảo đã trở thành một trong những đức tính quan trọng nhất không chỉ trong thời Joseon mà còn trong đạo đức truyền thống của Hàn Quốc. Những tài liệu và giai thoại đề cao lòng hiếu thảo cho thấy rằng đức tính này không chỉ giới hạn trong các mối quan hệ gia đình, mà còn trở thành nền tảng để duy trì sự hài hòa và trật tự của toàn xã hội. Cho đến ngày nay, hiếu thảo vẫn tiếp tục là một giá trị quan trọng trong cuộc sống của người Hàn Quốc.
 

 

hình ảnh liên quan          

 

Nguồn: <Bìa sách Samgang Haengsildo>, Bách khoa toàn thư Văn hóa Dân tộc Hàn Quốc
Nguồn: <Samgang Haengsildo>, Bách khoa toàn thư Văn hóa Dân tộc Hàn Quốc
Nguồn: <Bìa sách Myeongsim Bogamcho>, Bách khoa toàn thư Văn hóa Dân tộc Hàn Quốc
Nguồn: <Myeongsim Bogamcho>, Bách khoa toàn thư Văn hóa Dân tộc Hàn Quốc